Thứ Sáu Tuần 4 TN
Trang Nhà

Thông Cáo

Lời Chúa Mỗi Ngày

Thứ Sáu Tuần 4 TN

 

Xin Nhấn vào đây để nghe Bài Giảng hoặc tải xuống

Thứ Sáu Tuần 4 TN

Bài đọc: Heb 13:1-8; Sir 47:2-13; Mk 6:14-29.

1/ Bài đọc I (năm lẻ): 1 Anh em hãy giữ mãi tình huynh đệ. 2 Anh em đừng quên tỏ lòng hiếu khách, vì nhờ vậy, có những người đã được tiếp đón các thiên thần mà không biết.

3 Anh em hãy nhớ đến các người bị xiềng xích, chẳng khác gì anh em cũng bị xiềng xích với họ; anh em hãy nhớ đến những người bị hành hạ, chẳng khác gì mình với họ chỉ là một thân thể.

4 Ai nấy phải tôn trọng hôn nhân, chớ làm cho loan phòng ra ô uế, vì Thiên Chúa sẽ xét xử các kẻ gian dâm và ngoại tình. 5 Trong cách ăn nết ở, anh em đừng có ham tiền, hãy coi những gì mình đang có là đủ, vì Thiên Chúa đã phán: Ta sẽ không bỏ rơi ngươi, Ta sẽ không ruồng bỏ ngươi!

6 đến nỗi chúng ta có thể tin tưởng mà nói: Có Chúa ở cùng tôi mà bênh đỡ, tôi chẳng sợ gì. Hỏi người đời làm chi tôi được? 7 Anh em hãy nhớ đến những người lãnh đạo đã giảng lời Chúa cho anh em. Hãy nhìn xem cuộc đời họ kết thúc thế nào mà noi theo lòng tin của họ.

8 Đức Giê-su Ki-tô vẫn là một, hôm qua cũng như hôm nay, và như vậy mãi đến muôn đời.

2/ Bài đọc I (năm chẵn): 2 Như mỡ được tách ra từ hy lễ kỳ an, vua Đa-vít cũng được chọn giữa hàng con cái Ít-ra-en. 3 Ông chơi với sư tử như giỡn với dê tơ, nô với gấu như đùa với chiên nhỏ.

4 Thời niên thiếu, ông đã chẳng giết một tên khổng lồ mà rửa nhục cho dân, khi vung dây phóng đá hạ tên Go-li-át ngạo mạn đó sao? 5 Vì ông đã kêu cầu Đức Chúa Tối Cao, Đấng ban cho ông sức mạnh để loại trừ một kẻ thạo nghề binh đao và nâng cao uy thế của dân tộc.

6 Bởi thế, ông được tôn vinh vì đã giết mười ngàn tên địch; thiên hạ ca tụng ông, trao tặng ông triều thiên vinh hiển vì Thiên Chúa đã giáng phúc cho ông. 7 Ông đã đánh tan địch thù tứ phía,
tận diệt các đối thủ Phi-li-tinh; ông đập tan sức mạnh chúng mãi mãi. 8 Trong hết mọi việc làm,
ông dùng lời tôn vinh chúc tụng mà ngợi khen Đấng Thánh Tối Cao; với trọn cả tâm tình ông hát lên những khúc thánh thi và yêu mến Đấng tạo thành ông. 9 Ông cắt đặt ca viên, để trước bàn thờ, họ hát những bài ca thánh thót. 10 Ông tổ chức cho các ngày lễ tăng thêm vẻ huy hoàng, và sắp xếp cho lễ lạt được hoàn hảo, để trong những ngày ấy Danh Thánh được ca khen và từ sáng sớm lời chúc tụng vang lên trong đền thánh. 11 Đức Chúa đã xoá bỏ tội lỗi của ông và nâng cao uy thế ông luôn mãi. Thiên Chúa đã thiết lập với ông một giao ước: (cho) vương quyền (ông muôn năm tồn tại), và ban cho ông ngai vinh hiển trong Ít-ra-en.

12 Sau vua Đa-vít, xuất hiện một người con thông thái, và nhờ vua, người con ấy được an nhàn thịnh vượng. 13 Vua Sa-lô-môn nắm quyền trị nước trong thời bình, Thiên Chúa đã cho ông được bốn bề yên ổn để ông dựng một ngôi nhà dâng kính Thánh Danh, và chuẩn bị xây một đền thánh bền vững muôn đời.

3/ Phúc Âm: 14 Vua Hê-rô-đê nghe biết về Đức Giê-su, vì Người đã nổi danh. Có kẻ nói: "Đó là ông Gio-an Tẩy Giả từ cõi chết trỗi dậy, nên mới có quyền năng làm phép lạ." 15 Kẻ khác nói: "Đó là ông Ê-li-a." Kẻ khác nữa lại nói: "Đó là một ngôn sứ như một trong các ngôn sứ."

16 Vua Hê-rô-đê nghe thế, liền nói: "Ông Gio-an, ta đã cho chém đầu, chính ông đã trỗi dậy! "

17 Số là vua Hê-rô-đê đã sai người đi bắt ông Gio-an và xiềng ông trong ngục. Lý do là vì vua đã lấy bà Hê-rô-đi-a, vợ của người anh là Phi-líp-phê,

18 mà ông Gio-an lại bảo: "Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài!"

19 Bà Hê-rô-đi-a căm thù ông Gio-an và muốn giết ông, nhưng không được.

20 Thật vậy, vua Hê-rô-đê biết ông Gio-an là người công chính thánh thiện, nên sợ ông, và còn che chở ông. Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.

21 Một ngày thuận lợi đến: nhân dịp mừng sinh nhật của mình, vua Hê-rô-đê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào miền Ga-li-lê.

22 Con gái bà Hê-rô-đi-a vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dự tiệc vui thích. Nhà vua nói với cô gái: "Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con."

23 Vua lại còn thề: "Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được."

24 Cô gái đi ra hỏi mẹ: "Con nên xin gì đây?" Mẹ cô nói: "Đầu Gio-an Tẩy Giả."

25 Lập tức cô vội trở vào đến bên nhà vua và xin rằng: "Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả, đặt trên mâm."

26 Nhà vua buồn lắm, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô. 27 Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gio-an tới. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, 28 bưng đầu ông trên một cái mâm trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ.

29 Nghe tin ấy, môn đệ đến lấy thi hài ông và đặt trong một ngôi mộ.

--------------------------------------------------------------

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Con người cần trung thành sống theo sự thật.

Đối với những người không có đức tin nơi Thiên Chúa, họ không tin có sự thật tuyệt đối, và hầu hết mọi sự thật đều có giá trị tương đối – chỉ đúng trong một thời gian và hoàn cảnh nào đó thôi. Vì thế, họ quan niệm, để có thể bảo đảm thành công trong cuộc đời, con người cần phải biết sống theo thời; chẳng hạn sống như các câu tục ngữ dạy: “Gặp thời thế thế thời phải thế!” hay “gió chiều nào che chiều đó!”

Nhưng đối với những người có đức tin, Đức Giêsu Kitô vẫn là một, hôm qua cũng như hôm nay, và như vậy mãi đến muôn đời; và thành công trong cuộc đời này không bảo đảm sự thành công trong cuộc đời mai sau. Vì thế, nếu muốn đạt được cuộc đời mai sau, con người không thể sống theo thời, mà phải sống theo sự thật.

Các Bải Đọc hôm nay đưa ra những mẫu người sống theo 2 lối sống khác nhau. Trong Bài Đọc I, năm lẻ, tác-giả Thư Do-thái khuyên các tín hữu phải sống theo sự thật, tức là sống theo những gì Thiên Chúa dạy. Lý do là vì Đức Kitô đã chiến thắng tội lỗi và sự chết, con người được bảo đảm cuộc sống mai sau. Trong Bài đọc I, năm chẵn, Sách Đức Huấn Ca tường thuật hai mẫu gương: vua David và vua Solomon; mặc dù không toàn hảo, nhưng họ biết ăn năn quay về với sự thật. Đó là lý do Thiên Chúa tha thứ tội lỗi và tiếp tục chúc lành cho họ. Trong Phúc Âm, Thánh Marcô tường thuật hậu quả của những con người không sống theo sự thật mà chỉ muốn làm vui lòng người khác như vua Herode, bà hoàng Herodia, và Salome, con gái của Bà; trong khi Gioan Tẩy Giả sẵn sàng chịu cầm tù và chết cho sự thật.

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:

1/ Bài đọc I (năm lẻ): Đức Giêsu Kitô vẫn là một, hôm qua cũng như hôm nay, và như vậy mãi đến muôn đời.

Sau khi đã chứng minh Chúa Giêsu, Vị Trung Gian của Giao Ước Mới, đã lấy máu mình mà rửa sạch tội lỗi của con người, và đem lại Ơn Cứu Độ cho con người, tác giả khuyên các Kitô hữu phải giữ 7 điều sau đây:

(1) Bác ái huynh đệ: “Anh em hãy giữ mãi tình huynh đệ.” Đây là một trong hai giới răn căn bản nhất của Đạo Công Giáo: “Mến Chúa yêu người.” Thánh Gioan nêu lý do tại sao giới răn này cần thiết: người ta cứ dấu này mà nhận biết các con là môn đệ của Thầy, là các con yêu thương nhau.

(2) Tinh thần hiếu khách: “Anh em đừng quên tỏ lòng hiếu khách, vì nhờ vậy, có những người đã được tiếp đón các thiên thần mà không biết.” Trong Cựu Ước, Thiên Chúa đã sai các thiên thần đến loan tin vui cho con người: cho Abraham và Sarah (Gen 18), cho cha mẹ của Samson (Judg 13), và cho Tobit (Tob 3:17)

(3) An ủi kẻ ưu phiền: “Anh em hãy nhớ đến các người bị xiềng xích, chẳng khác gì anh em cũng bị xiềng xích với họ; anh em hãy nhớ đến những người bị hành hạ, chẳng khác gì mình với họ chỉ là một thân thể.” Đạo lý này trùng hợp với thần học về thân thể của Thánh Phaolô.

(4) Trong sạch, khiết tịnh: “Ai nấy phải tôn trọng hôn nhân, chớ làm cho loan phòng ra ô uế, vì Thiên Chúa sẽ xét xử các kẻ gian dâm và ngoại tình.” Lý do tại sao phải sống khiết tịnh vì chỉ có những ai có lòng trong sạch mới được nhìn thấy Thiên Chúa.

(5) Trung thành tin tưởng nơi Thiên Chúa: “Trong cách ăn nết ở, anh em đừng có ham tiền, hãy coi những gì mình đang có là đủ, vì Thiên Chúa đã phán: Ta sẽ không bỏ rơi ngươi, Ta sẽ không ruồng bỏ ngươi! đến nỗi chúng ta có thể tin tưởng mà nói: Có Chúa ở cùng tôi mà bênh đỡ, tôi chẳng sợ gì. Hỏi người đời làm chi tôi được?” Nếu Thiên Chúa đã sẵn sàng hy sinh Người Con Một cho con người, hỏi còn điều gì quí giá hơn Người Con này? Thiên Chúa không ban của cải dư đầy vì nó gây nhiều thiệt hại hơn là lợi ích.

(6) Theo gương anh hùng của người xưa: “Anh em hãy nhớ đến những người lãnh đạo đã giảng Lời Chúa cho anh em. Hãy nhìn xem cuộc đời họ kết thúc thế nào mà noi theo lòng tin của họ.” Người Công Giáo không thiếu những gương sáng để noi theo: trước hết và trên hết là gương Đức Kitô, sau đó đến các tổ-phụ, tiên-tri, rồi đến gương các thánh nam nữ ở mọi thời, sau cùng gương cha mẹ và các cha xứ, các thầy, các sơ, những người sống gần gũi trong thời chúng ta.

(7) Đừng sống theo những ngụy thuyết của thế gian: Sự thật không thay đổi: “Đức Giêsu Kitô vẫn là một, hôm qua cũng như hôm nay, và như vậy mãi đến muôn đời.”

2/ Bài đọc I (năm chẵn): David yêu mến Đấng tạo thành ông trọn cả tâm tình.

2.1/ Mối liên hệ thân tình giữa Thiên Chúa và vua David: Mối liên hệ giữa con người với Thiên Chúa đòi hỏi phải có hai chiều, và cần được thử thách để phát triển. Nhìn vào mối liên hệ giữa Thiên Chúa và vua David giúp chúng ta hiểu thấu điều này.

(1) Thiên Chúa chúc lành cho David: Từ thời niên thiếu, bàn tay của Thiên Chúa đã ở với David. Ngài giúp ông thoát khỏi nanh vuốt của sư tử và gấu khi ông chăn chiên; chọn ông giữa hàng con cái Israel để làm vua; ban khôn ngoan và sức mạnh để David giết một tên khổng lồ Goliath bằng dây phóng đá mà rửa nhục cho dân. Khi đã được phong vương, uy quyền của Thiên Chúa luôn ở với David. Ông đã đánh tan địch thù tứ phía, thống nhất 12 chi tộc, và bành trướng lãnh thổ. Triều đại của David được coi như một triều đại huy hoàng nhất trong lịch sử Israel.

(2) David cảm tạ tình yêu Thiên Chúa: Ông rất nhạy cảm với tình yêu Thiên Chúa, như trình thuật hôm nay kể: "Trong hết mọi việc làm, ông dùng lời tôn vinh chúc tụng mà ngợi khen Đấng Thánh Tối Cao; với trọn cả tâm tình ông hát lên những khúc thánh thi và yêu mến Đấng tạo thành ông. Ông cắt đặt ca viên, để trước bàn thờ, họ hát những bài ca thánh thót. Ông tổ chức cho các ngày lễ tăng thêm vẻ huy hoàng, và sắp xếp cho lễ lạt được hoàn hảo, để trong những ngày ấy Danh Thánh được ca khen và từ sáng sớm lời chúc tụng vang lên trong đền thánh."

2.2/ David phạm tội; nhưng biết ăn năn xám hối và quay về với sự thật: Như một con người, David không toàn hảo. Trong lúc bị cám dỗ xác thịt, ông đã để cho sắc đẹp của bà Bathsheba làm ông điêu đứng; và rồi tội này dắt tới tội kia, ông đã phạm tội tiêu diệt Uriah, chồng bà Bathsheba và là một tướng trung thành với ông. Vì những tội phạm này, David phải chịu rất nhiều hình phạt đến từ Thiên Chúa: chết chóc xảy ra trong gia đình, loạn luân xảy ra giữa anh em và con cái; David và thuộc hạ phải chạy trốn Absalom, con mình. Nhưng trong khi chịu đựng tất cả những đau khổ này, David không một lời oán trách Thiên Chúa. Ông chỉ xin Thiên Chúa tha thứ tội lỗi và đình chỉ việc giáng phạt xuống trên gia đình ông. Những thử thách này đã giúp ông nhận ra hậu quả khủng khiếp của tội và làm cho tình yêu của ông với Thiên Chúa được vững mạnh hơn.

3/ Phúc Âm: Gioan Tẩy Giả chết làm chứng cho sự thật.

3.1/ Rau nào sâu nấy: Nhìn vào gia đình của Herode, một người có thể nhìn thấy quyền lực vủa ma quỉ thống trị gia đình này. Vua Herode Cả có tất cả 5 đời vợ (Cleopatra của Jerusalem, Doris, Mariamne của Hasmonean, Mariamne của Boethusian, và Malthake). Chính ông đã giết 3 người con: Antipater bởi Bà Doris, Alexander và Aristobulus bởi Bà Mariamne của Hasmomean. Loạn luân xảy ra khi Herodias, con của Aristobulus, kết hôn với Philip, chú của Bà; rồi lại muốn kết hôn với Herode Antipas, em của Philip, như trình thuật kể hôm nay. Chuyện loạn luân khác nữa là Salome, người con gái của Bà Herodias trong trình thuật hôm nay, lại kết hôn với Philip, con của bà Cleopatra.

3.2/ Các thái độ sống khác nhau trong cuộc đời:

(1) Vua Herode Antipas: thừa hưởng một nếp sống hoang dâm và ác độc của vua cha, ông cũng không sống theo lập trường rõ rệt. Ông đã sai người đi bắt ông Gioan và xiềng ông trong ngục: lý do là vì vua đã lấy bà Herodia, vợ của người anh là Philíp; và Gioan đã công khai chỉ trích nhà vua. Thái độ không lập trường của ông được Marcô mô tả: “Thật vậy, vua Herode biết ông Gioan là người công chính thánh thiện, nên sợ ông, và còn che chở ông. Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.”

Sự tình xảy ra là khi nhà vua mở một bữa tiệc thết đãi quan khách tại Galilee, con gái bà Herodia, Salome, vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dự tiệc vui thích. Vua nói với cô gái: "Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con." Vua lại còn thề: "Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được." Được sự cố vấn của mẹ, cô xin “đầu của Gioan Tẩy Giả đặt trên đĩa.” Nhà vua buồn lắm, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô. Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gioan tới. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, bưng đầu ông trên một cái mâm trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ.

(2) Bà Herodia và Salome: sống và làm chứng cho sự gian trá. Bà Herodia căm thù ông Gioan vì đã dám ngăn cản hôn nhân của Bà, và muốn giết ông nhưng chưa được. Khi cơ hội tới qua câu hỏi của cô con gái: "Con nên xin gì đây?" Bà đã lạnh lùng trả lời: "Đầu Gioan Tẩy Giả." Lập tức, cô vội trở vào đến bên nhà vua và xin rằng: "Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gioan Tẩy Giả, đặt trên mâm."

(3) Gioan Tẩy Giả: sống và làm chứng cho sự thật. Ông không chú ý đến nhu cầu vật chất, danh vọng, chức quyền; nhưng can đảm sống và kêu gọi mọi người ăn năn xám hối.

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:

- Chúng ta phải trung thành sống theo sự thật, vì một cuộc sống theo thời thế sẽ không đưa chúng ta tới đích điểm của cuộc đời.

- Chúng ta sẽ phải trả giá đắt để sống theo sự thật, nhưng lối sống theo sự thật sẽ đem lại cho chúng ta niềm vui, và giúp chúng ta đoàn tụ với Thiên Chúa và các chứng nhân của sự thật.