Thứ Năm Tuần 13 TN2
Trang Nhà

Thông Cáo

Lời Chúa Mỗi Ngày

Thứ Năm Tuần 13 TN2

 

Xin Nhấn vào đây để nghe Bài Giảng hoặc tải xuống

 

Thứ Năm Tuần 13 TN2

 

Bài đọc: Amo 7:10-17; Mt 9:1-8.

1/ Bài đọc I: 10 Bấy giờ ông A-mát-gia, tư tế đền thờ Bết Ên, sai người đến gặp Gia-róp-am, vua Ít-ra-en, và thưa: "A-mốt âm mưu chống đức vua ngay trên lãnh thổ Ít-ra-en, và đất nước này không còn chịu nổi bất cứ lời nào của ông ta nữa.

11 Vì A-mốt nói như thế này: "Gia-róp-am sẽ chết vì gươm, và Ít-ra-en sẽ bị đày biệt xứ."

12 Bấy giờ A-mát-gia nói với ông A-mốt: "Này thầy chiêm ơi, mau chạy về đất Giu-đa, về đó mà kiếm ăn, về đó mà tuyên sấm!

13 Nhưng ở Bết Ên này, đừng có hòng nói tiên tri nữa, vì đây là thánh điện của quân vương, đây là đền thờ của vương triều."

14 Ông A-mốt trả lời ông A-mát-gia: "Tôi không phải là ngôn sứ, cũng chẳng phải là người thuộc nhóm ngôn sứ. Tôi chỉ là người chăn nuôi súc vật và chăm sóc cây sung.

15 Chính ĐỨC CHÚA đã bắt lấy tôi khi tôi đi theo sau đàn vật, và ĐỨC CHÚA đã truyền cho tôi: "Hãy đi tuyên sấm cho Ít-ra-en dân Ta."

16 Vậy giờ đây, hãy nghe lời ĐỨC CHÚA phán: Ngươi nói:
"Ông không được tuyên sấm chống lại Ít-ra-en,
cũng không được phát ngôn chống lại nhà I-xa-ác."

17 Vì vậy, ĐỨC CHÚA phán thế này:
"Vợ ngươi sẽ đi làm điếm trong thành phố,
con trai con gái ngươi sẽ ngã gục dưới lưỡi gươm,
lãnh thổ ngươi sẽ bị phân chia từng mảnh,
còn ngươi, ngươi sẽ chết trên một miền đất ô uế,
và Ít-ra-en sẽ bị đày xa quê cha đất tổ."

2/ Phúc Âm: 1 Đức Giê-su xuống thuyền, băng qua hồ, trở về thành của mình.

2 Người ta liền khiêng đến cho Người một kẻ bại liệt nằm trên giường. Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giê-su bảo người bại liệt: "Này con, cứ yên tâm, con đã được tha tội rồi!"

3 Có mấy kinh sư nghĩ bụng rằng: "Ông này nói phạm thượng."

4 Nhưng Đức Giê-su biết ý nghĩ của họ, liền nói: "Sao các ông lại nghĩ xấu trong bụng như vậy?

5 Trong hai điều: một là bảo: "Con đã được tha tội rồi", hai là bảo: "Đứng dậy mà đi", điều nào dễ hơn?

6 Vậy, để các ông biết: ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội - bấy giờ Đức Giê-su bảo người bại liệt: "Đứng dậy, vác giường đi về nhà!"

7 Người bại liệt đứng dậy, đi về nhà.

8 Thấy vậy, dân chúng sợ hãi và tôn vinh Thiên Chúa đã ban cho loài người được quyền năng như thế.


 

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Phải cẩn thận suy xét Lời Chúa

Lời của Thiên Chúa phán ra sẽ không trở lại với Ngài mà không có hiệu lực (Isa 55:10). Khi con người có cơ hội nghe Lời Chúa, hoặc chính Thiên Chúa phán ra hoặc qua miệng các ngôn sứ, con người cần có thái độ tôn kính học hỏi và khiêm nhường lắng nghe. Sau đó, con người cần suy xét và thi hành những gì Ngài nói thì mới có thể sinh ích cho mình và tránh được những thiệt hại xảy đến trong tương lai.

Các bài đọc hôm nay dẫn chứng hai ví dụ xảy ra cho những người không cẩn thận lắng nghe và khinh thường Lời Chúa. Trong bài đọc I, tư tế Amaziah khinh thường ơn gọi ngôn sứ của Amos, qua việc sai sứ giả tâu lên vua và đuổi Amos về quê quán của mình. Hậu quả là tư tế đã phải lãnh nhận những lời tuyên sấm thiệt hại liên quan đến bản thân, gia đình và đất nước. Trong Phúc Âm, một số các kinh sư kết tội Chúa Giêsu phạm thượng vì dám tha tội, quyền chỉ dành cho Thiên Chúa. Chúa Giêsu lợi dụng cơ hội để cắt nghĩa cho họ, nếu Ngài có thể chữa lành bệnh, Ngài cũng có thể lấy đi tội là nguyên nhân của bệnh. Nói tóm, họ phải chấp nhận Ngài là Thiên Chúa, vì Ngài làm được những việc chỉ Thiên Chúa mới làm được.

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:

1/ Bài đọc I: "Hãy đi tuyên sấm cho Israel dân Ta."

1.1/ "Jeroboam sẽ chết vì gươm, và Israel sẽ bị đày biệt xứ."

Trình thuật kể thái độ của Amaziah đối với ngôn sứ Amos như sau: “Bấy giờ ông Amaziah, tư tế đền thờ Bethel, sai người đến gặp Jeroboam, vua Israel, và thưa: "Amos âm mưu chống đức vua ngay trên lãnh thổ Israel, và đất nước này không còn chịu nổi bất cứ lời nào của ông ta nữa. Vì Amos nói như thế này: "Jeroboam sẽ chết vì gươm, và Israel sẽ bị đày biệt xứ."

Khi nghe những lời tuyên sấm của ngôn sứ, con người có hai thái độ, hoặc đón nhận và khiêm nhường xét mình để sửa đổi, hoặc tức giận chửi rủa và tìm cách triệt hạ vị ngôn sứ. Tư tế Amaziah chọn thái độ thứ hai.

Amos sinh tại Tekoa, một thành của Judah; nhưng Đức Chúa lại truyền cho ông đi nói tiên tri tại vương quốc Israel. Đó là lý do Amaziah nói với ông Amos: "Này thầy chiêm ơi, mau chạy về đất Judah, về đó mà kiếm ăn, về đó mà tuyên sấm! Nhưng ở Bethel này, đừng có hòng nói tiên tri nữa, vì đây là thánh điện của quân vương, đây là đền thờ của vương triều."

Ông Amos trả lời ông Amaziah: "Tôi không phải là ngôn sứ, cũng chẳng phải là người thuộc nhóm ngôn sứ. Tôi chỉ là người chăn nuôi súc vật và chăm sóc cây sung. Chính Đức Chúa đã bắt lấy tôi khi tôi đi theo sau đàn vật, và Đức Chúa đã truyền cho tôi: "Hãy đi tuyên sấm cho Israel dân Ta." Amos muốn nói cho Amziah biết: Ơn gọi làm ngôn sứ đến từ Thiên Chúa; nếu Ngài không gọi ông, ông đã không qua Judah để tuyên sấm cho Đức Chúa.

1.2/ Truy tố ngôn sứ không làm vô hiệu hóa sấm ngôn của Đức Chúa.

Người nghe sứ điệp của ngôn sứ phải hiểu ông chỉ là người mang sứ điệp hay chỉ là cái loa của Thiên Chúa, Đấng ban hành sứ điệp. Nếu họ không muốn hậu quả xảy ra, họ có thể chọn một trong hai giải pháp: hoặc họ phải tiêu diệt Người ban hành sứ điệp, điều mà không ai có thể làm nổi, hoặc họ lắng nghe sứ điệp và kiểm điểm con người để sửa đổi. Nóng giận và tiêu diệt ngôn sứ chỉ tăng thêm tội cho họ và làm cho cơn giận của Thiên Chúa càng mau tới.

Amos tuyên sấm cho tư tế Amaziah, không phải nhân danh sự hận thù cá nhân, nhưng là nhân danh Thiên Chúa: “Vì vậy, Đức Chúa phán thế này: "Vợ ngươi sẽ đi làm điếm trong thành phố, con trai con gái ngươi sẽ ngã gục dưới lưỡi gươm, lãnh thổ ngươi sẽ bị phân chia từng mảnh, còn ngươi, ngươi sẽ chết trên một miền đất ô uế.” Và ông lặp lại lời tuyên sấm trước: “Israel sẽ bị đày xa quê cha đất tổ."

2/ Phúc Âm: "Này con, cứ yên tâm, con đã được tha tội rồi!"

2.1/ Các kinh-sư chất vấn quyền tha tội của Chúa Giêsu: Người ta khiêng đến cho Chúa Giêsu một kẻ bại liệt nằm trên giường. Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giêsu bảo người bại liệt: "Này con, cứ yên tâm, con đã được tha tội rồi!"

(1) Phản ứng của các kinh-sư: Có mấy kinh sư nghĩ bụng rằng: "Ông này nói phạm thượng!" vì truyền thống Do-thái tin: Chỉ một mình Thiên Chúa có quyền tha tội.

(2) Phản ứng của Chúa Giêsu: Nhưng Đức Giêsu biết ý nghĩ của họ, liền nói: "Sao các ông lại nghĩ xấu trong bụng như vậy? Trong hai điều: một là bảo: "Con đã được tha tội rồi!" hai là bảo: "Đứng dậy mà đi!" điều nào dễ hơn?

Dĩ nhiên điều dễ làm hơn là bảo: "Con đã được tha tội rồi!" vì chẳng ai có thể xác quyết quyền này. Điều khó hơn là truyền cho bệnh nhân: "Đứng dậy mà đi!" vì ai ai cũng có thể chứng nhận người truyền có thể làm việc ấy hay không. Để chứng minh cho họ biết Ngài có cả hai quyền, Chúa Giêsu truyền cho người bại liệt: "Đứng dậy, vác giường đi về nhà!" Người bại liệt đứng dậy, đi về nhà.

2.2/ Quyền tha tội liên quan đến việc chữa lành:

(1) Chúa Giêsu có quyền tha tội: Truyền thống Do-thái tin bệnh tật là hậu quả của tội. Chúa Giêsu muốn chứng minh cho họ biết: Nếu Ngài chữa lành bệnh tật, Ngài cũng lấy đi tội lỗi, nguyên nhân của bệnh. Chúa Giêsu muốn dùng việc chữa lành để chứng minh Ngài có quyền tha tội.

(2) Chúa Giêsu là Thiên Chúa: Ngoài ra, như mấy kinh sư tin tưởng: Chỉ Thiên Chúa mới có quyền tha tội; mà Chúa Giêsu có quyền tha tội; cho nên Ngài phải là Thiên Chúa. Như thế, lời kết tội Chúa Giêsu của các kinh sư "Ông này nói phạm thượng!" là sai.

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:

- Chúng ta phải tỏ lòng tôn kính và khiêm nhường mỗi khi đọc hay lắng nghe Lời Chúa, vì những lời này sẽ trở thành những bằng chứng để kết tội chúng ta.

- Chúng ta đừng bao giờ có thái độ khinh thường, phê bình, và gây thiệt hại cho các ngôn sứ vì những lời họ rao giảng. Nếu chúng ta làm như thế, chúng ta sẽ gây thêm tội cho mình mà vẫn không thoát khỏi án phạt của Thiên Chúa. Điều tốt hơn là hãy cẩn thận suy xét coi những lời đó ảnh hưởng tới chúng ta làm sao và mau mắn thi hành.