Thứ Ba Tuần 24 TN2
Trang Nhà

Thông Cáo

Lời Chúa Mỗi Ngày

Thứ Ba Tuần 24 TN2

Xin Nhấn vào đây để nghe Bài Giảng hoặc tải xuống

 

Thứ Ba Tuần 24 TN2 - Nhớ Thánh Gioan Marcias, OP.

 

Bài đọc: I Cor 12:12-14, 27-31; Lk 7:11-17.

1/ Bài đọc I: Thật vậy, ví như thân thể người ta chỉ là một, nhưng lại có nhiều bộ phận, mà các bộ phận của thân thể tuy nhiều, nhưng vẫn là một thân thể, thì Đức Ki-tô cũng vậy. Thật thế, tất cả chúng ta, dầu là Do-thái hay Hy-lạp, nô lệ hay tự do, chúng ta đều đã chịu phép Rửa trong cùng một Thánh Thần để trở nên một thân thể. Tất cả chúng ta đã được đầy tràn một Thánh Thần duy nhất. Thật vậy, thân thể gồm nhiều bộ phận, chứ không phải chỉ có một mà thôi.

                    Vậy anh em, anh em là thân thể Đức Ki-tô, và mỗi người là một bộ phận. Trong Hội Thánh, Thiên Chúa đã đặt một số người, thứ nhất là các Tông Đồ, thứ hai là các ngôn sứ, thứ ba là các thầy dạy, rồi đến những người được ơn làm phép lạ, được những đặc sủng để chữa bệnh, để giúp đỡ người khác, để quản trị, để nói các thứ tiếng lạ. Chẳng lẽ ai cũng là tông đồ? Chẳng lẽ ai cũng là ngôn sứ, ai cũng là thầy dạy sao? Chẳng lẽ ai cũng được ơn làm phép lạ, ai cũng được ơn chữa bệnh sao? Chẳng lẽ ai cũng nói được các tiếng lạ, ai cũng giải thích được các tiếng lạ sao?
Trong các ân huệ của Thiên Chúa, anh em cứ tha thiết tìm những ơn cao trọng nhất. Nhưng đây tôi xin chỉ cho anh em con đường trổi vượt hơn cả.

2/ Phúc Âm:   Sau đó, Đức Giê-su đi đến thành kia gọi là Na-in, có các môn đệ và một đám rất đông cùng đi với Người. Khi Đức Giê-su đến gần cửa thành, thì đang lúc người ta khiêng một người chết đi chôn, người này là con trai duy nhất, và mẹ anh ta lại là một bà goá. Có một đám đông trong thành cùng đi với bà. Trông thấy bà, Chúa chạnh lòng thương và nói: "Bà đừng khóc nữa!" Rồi Người lại gần, sờ vào quan tài. Các người khiêng dừng lại. Đức Giê-su nói: "Này người thanh niên, tôi bảo anh: hãy trỗi dậy!" Người chết liền ngồi lên và bắt đầu nói. Đức Giê-su trao anh ta cho bà mẹ. Mọi người đều kinh sợ và tôn vinh Thiên Chúa rằng: "Một vị ngôn sứ vĩ đại đã xuất hiện giữa chúng ta, và Thiên Chúa đã viếng thăm dân Người". Lời này về Đức Giê-su được loan truyền khắp cả miền Giu-đê và vùng lân cận.


 

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Hiệp nhất trong khác biệt.             

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:

1/ Bài đọc I: Thần học về thân thể của thánh Phaolô.

1.1/ Nhiều chi thể khác nhau nhưng trong cùng một Thân Thể là Đức Kitô:

            Thánh Phaolô dùng hình ảnh thân thể con người với những chi thể khác nhau để áp dụng cho thân thể của Chúa với những chi thể khác nhau là các tín hữu: “Thật vậy, ví như thân thể người ta chỉ là một, nhưng lại có nhiều bộ phận, mà các bộ phận của thân thể tuy nhiều, nhưng vẫn là một thân thể, thì Đức Kitô cũng vậy.” Trong một thân thể, không có chi thể nào hèn kém đến độ thân thể không cần đến; nhiều khi những chi thể xem ra nhỏ bé yếu đuối hay hèn kém lại càng cần thiết hơn. Cũng vậy, “Tất cả chúng ta, dầu là Do-thái hay Hy-lạp, nô lệ hay tự do, chúng ta đều đã chịu phép Rửa trong cùng một Thánh Thần để trở nên một thân thể.” Trong Chúa Kitô, không có một cá nhân nào hèn kém đến độ bị lọai trừ ra ngòai. Tất cả các hàng rào ngăn cách con người với nhau ngòai xã hội như ngôn ngữ, giai cấp, tài năng … phải bị dẹp bỏ để mọi người trở thành anh chị em với nhau.   

            Chúng ta đã thấy thánh Phaolô áp dụng thần học thân thể này cho rất nhiều lãnh vực, chẳng hạn việc có nên ăn thịt cúng. Ngài trả lời cứ việc ăn mà không cần phải hỏi han lôi thôi; nhưng nếu việc ăn thịt cúng làm cho một tín hữu mất đức tin thì ngài sẽ không ăn, vì tín hữu này đã được Chúa Giêsu đổ máu ra để chuộc tội. Hay hôm qua khi bàn về Bữa Tiệc Tình Yêu, ngài nói: Tất cả những ai ăn Bánh và uống Rượu - là ăn chính Mình và uống Máu Chúa - đều trở nên một Thân Thể và được thông phần vào chính sự sống của Đức Kitô, nhờ Máu của Ngài. Vì thế, tất cả phải ăn uống làm sao để đừng ăn uống án phạt mình qua việc phân chia giai cấp giữa người giầu và kẻ nghèo.

1.2/ Nhiều sứ vụ khác nhau nhưng được trao ban bởi cùng một Thánh Thần:

            Một áp dụng khác về thần học thân thể là mỗi người tín hữu được Thiên Chúa trao một sứ vụ khác nhau: tông đồ, tiên tri, thầy dạy, làm phép lạ, chữa lành, quản trị, người luôn giúp đỡ, hay nói tiếng lạ. Tất cả các sứ vụ đều nhằm một mục đích là để xây dựng nhiệm thể của Đức Kitô.

            Con người thường có khuynh hướng quan trọng hóa sứ vụ của mình và khinh thường sứ vụ của những người khác. Họ nghĩ chỉ có sứ vụ của họ mới cần thiết còn những sứ vụ khác kém quan trọng hơn hay không cần thiết. Thánh Phaolô dùng hình ảnh của thân thể để bác bỏ quan niệm này. Ngài nói tất cả các chi thể đều quan trọng cho việc gìn giữ thân thể khỏe mạnh. Mắt không thể bảo tay “Tao không cần đến mày;” đầu cũng không thể bảo hai chân “Tao không cần đến chúng mày.” Hơn nữa, tất cả các sứ vụ được ủy thác cho mỗi người bởi cùng một Thánh Thần. Ngài không những biết khả năng của mỗi người mà biết Nhiệm Thể Chúa Kitô cần gì để phát triển, nên sắp xếp sứ vụ và ban ơn cần thiết để mỗi người có thể chu tòan sứ vụ của mình.

            Một khuynh hướng khác là muốn làm những gì xem ra được coi là quan trọng theo tiêu chuẩn của thế gian; chẳng hạn khuynh hướng thích làm lớn và nói tiếng lạ nơi cộng đòan Corintô. Trong Phúc Âm không thiếu những người có khuynh hướng này như Mẹ của hai ông Giacôbê và Gioan đem hai con đến xin Chúa ban cho một đứa ngồi bên tả và một đứa ngồi bên hữu trong vương quốc của Chúa. Chúa sửa dạy các ông: “Ai muốn làm lớn giữa an hem thì phải làm người phục vụ an hem. Và ai muốn làm đầu an hem thì phải làm đầy tớ anh em.”

2/ Phúc Âm: Chúa động lòng thương và cho con trai duy nhất của Bà mẹ Nain sống lại.

            Đứng trước cái chết con người hòan tòan bất lực và hỏang sợ khi phải đương đầu với cái chết, nhất là những cái chết trẻ, nhiều người, và đột ngột. Như Bà mẹ Nain hôm nay, Bà đã góa chồng và chỉ có một con duy nhất là niềm hy vọng để nâng đỡ Bà trong cuộc sống trên dương gian; thế mà anh cũng vĩnh viễn ra đi. Chắc Bà không bao giờ nghĩ là Bà sẽ phải chôn con.

            Người Hy-Lạp, nhất là những người theo chủ thuyết Khắc Kỷ, họ tin có Đấng Tối Cao; nhưng không tin Ngài có cảm xúc trước những đau khổ của con người. Họ lý luận: Nếu con người có thể làm cho Ngài vui hay buồn, tức là con người có ảnh hưởng trên Ngài; khi con người có ảnh hưởng trên Ngài là con người lớn hơn Ngài; nhưng không ai có thể lớn hơn Đấng Tối cao. Vì vậy, Đấng Tối Cao phải là Đấng không có cảm xúc. Niềm tin này hòan tòan ngược lại với niềm tin của người Công Giáo, Thiên Chúa cảm thương với nỗi đau khổ của con người. Thánh Luca tường thuật Chúa Giêsu chạnh lòng thương Bà mẹ góa chỉ có đứa con côi mà giờ đây cũng không còn nữa, Ngài an ủi: "Bà đừng khóc nữa!" Trước khi cho Lazarus sống lại, Gioan tường thuật “Chúa khóc” (Jn 11:35) và “Chúa thổn thức trong lòng” (Jn 11:38).

            Thiên Chúa có thể làm cho kẻ chết sống lại. Trong Cựu Ước, chỉ có tiên tri Elisha làm cho con trai của Bà góa miền Shunem sống lại bằng cách kề miệng ông trên miệng nó (2 Kgs 4:34-37). Trong Phúc Âm, có ít nhất 3 lần Chúa làm cho kẻ chết sống lại: Cho con gái của ông trưởng hội đường Giaia sống lại (Mt 9:18-26, Mc 5:35-43, Lk 8:40-56); Chúa Giêsu làm cho anh thanh niên sống lại và trao anh lại cho bà mẹ Nain hôm nay (Lk 7:11-17); và Chúa cho Lazarus chết 3 ngày được sống lại (Jn 11:38-44). Khi chứng kiến quyền năng của Thiên Chúa cho kẻ chết sống lại, con người kinh sợ và tôn vinh Thiên Chúa: "Một vị ngôn sứ vĩ đại đã xuất hiện giữa chúng ta, và Thiên Chúa đã viếng thăm dân Người."

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:

            - Hình ảnh những chi thể khác nhau của một thân thể sẽ giúp chúng ta giải quyết nhiều những vấn đề trong cuộc sống: tham quyền hành, ghen tương, bè đảng, khai trừ nhau … Mỗi người chúng ta đều có chỗ đứng trong tòa nhà của Thiên Chúa và đều được Thánh Thần trao cho một sứ vụ để xây dựng tòa nhà này.

            - Thiên Chúa có quyền trên sự chết và Ngài quan tâm đến những đau khổ của kiếp người. Những điều này là hy vọng cho cuộc đời chúng ta vì biết rằng những đau khổ có ý nghĩa và sự chết chỉ là tạm thời. Nếu chúng ta kiên trì vượt qua đau khổ, chúng ta sẽ cùng sống lại và chung hưởng vinh quang với Thiên Chúa.